I believe my heart

Bạn có nghĩ giống tôi, rằng đôi khi người đời thật mâu thuẫn? Họ phê phán ta khi ta mê tín, rồi lại căn dặn rằng ở hiền thì gặp lành, làm điều tốt sẽ được Trời phù hộ. Họ phê phán ta khi ta hùa theo đám đông, rồi lại bắt ta phải ăn ở có đạo đức, dù đạo đức là không gì ngoài một nhóm quy tắc được chấp nhận bởi đám-đông. Họ phê phán ta khi ta rập khuôn kém sáng tạo, rồi trói ta lại bằng [ít nhất] 12 năm phổ thông với những bài kiểm tra có ba-rem điểm sít sao tới từng 0 phẩy hai nhăm. Rồi khi ta cố tình làm khác đi so với ba-rem ấy [như tôi vừa làm với “0 phẩy hai nhăm”], họ không cho ta lên lớp. Thế qu*i nào?

Mới đây tôi đọc một bài viết về 7 lí do tại sao bạn mãi tầm thường và kém cỏi. Tôi tự hỏi, tại sao tôi luôn cho rằng bác sĩ là người tốt và tên trộm là người xấu, mặc dù suốt thời thơ ấu của tôi, “bác sĩ” là cụm từ duy nhất đáng sợ hơn “đi học”. Vì tôi được dạy để tin vào điều đó. Tôi không biết tôi được dạy điều đó vào lớp mấy, nhưng tôi dám chắc chắn rằng ở “thời” của tôi, tất cả thầy cô đều không ngừng nói “Các em hãy gắng học để sau này trở thành bác sĩ, kĩ sư”, không một ai, không một ai khuyến khích chúng tôi học “để sau này trở thành kẻ trộm”.

 

Bạn nghĩ tới điều gì khi tôi nói về “con gà” và “chữ o”? Chờ chút nhé, liệu đó có phải là hình ảnh về một chú gà trống đứng trên ụ rơm gáy ò ó o cùng hình ảnh về một phụ nữ trẻ [hoặc già] cầm cây thước gỗ chỉ lên chú gà đó và nói “Nào các em, đọc theo cô. O tròn như quả trứng gà” ??! Thật ra, ở độ tuổi 5,6, những khái niệm mà chúng ta có thể lĩnh hội được là rất ít. Một ngày nào đó, bạn chở bạn gái mình đi ngang cầu Bình Triệu vào lúc 5h chiều, dưới cảnh mặt trời hồng rực đang dần lặn trốn đi sau mặt nước, có thể cô ấy sẽ thốt lên: “Ôi hoàng hôn đẹp quá ôi mặt trời huy hoàng quá”. Nhưng nếu người ngồi sau lưng bạn là cô em gái 5 tuổi vừa được bạn đón về sau khi kết thúc lớp luyện thi vào lớp 1, tình huống dễ xảy ra là “A! Chữ o! o tròn như quả trứng gà”. À, có vẻ hơi lan man. Thật ra đại ý là khi những khái niệm ta biết được vẫn còn ít thì những khái niệm đầu tiên gần như sẽ đóng đinh vào đầu như một loại tín ngưỡng vậy.

Newton

Newton

Tháng 4

Tháng 4

Nào, giữa tôi và Newton, bạn chọn ai? Thôi được rồi, dù sao thì Newton cũng không thể vui hơn và tôi cũng không thể thảm bại hơn nên xin bạn hãy giữ câu trả lời tàn nhẫn ấy cho riêng mình. Thật ra tôi chỉ định bắt đầu đoạn văn bằng một câu hỏi cho ra vẻ thu hút thôi. Newton cho rằng thế giới này vận hành dựa trên lực hút Trái đất. Còn tôi cho rằng thế giới này vận hành dựa trên niềm tin. Tất nhiên hai câu trên chỉ giống nhau về cấu trúc ngữ pháp, về nghĩa, cơ bản là không thể so sánh. “Niềm tin” thuộc về một phạm trù khác, phạm trù đó chỉ tồn tại khi bạn TIN. Giáo hội La Mã tin rằng Trái đất đứng yên để Mặt trời quay xung quanh nó và họ treo cổ Galileo Galilei vì ông ta không chịu tin điều đó. Ngày nay chúng ta tin rằng chính Trái đất mới quay quanh Mặt trời và chúng ta nói về niềm tin xưa kia của giáo  hội La Mã kèm một nụ cười bí-ẩn. Cô bé Batuk [Cuốn sổ màu xanh] nói rằng, trong một trận bóng đá, không phải cầu thủ hay trọng tài là người có quyền lực, chính trái bóng mới là quyền lực. Thử hỏi nếu không có trái bóng, 22 cầu thủ và 3 trọng tài mặc quần đùi đóng bộ đứng giữa sân để mà làm gì? Trong cuộc sống, có lẽ thật ra cũng không có gì là đáng sợ, chính niềm tin về chúng mới khiến chúng ta sợ hãi. Bạn đã xem Tedx How to deal with stress của Kelly McGonigal chứ? 43% số người chết vì stress thật ra chết vì niềm tin rằng stress là có hại.

Niềm tin chính là quyền lực.

Quay trở lại vấn đề ở đầu bài, bạn có tin ở hiền gặp lành, bạn có tin làm điều tốt sẽ được Trời phù hộ?

Trên bất cứ đồng tiền nào của Mỹ cũng có in câu nói nổi tiếng – In God we trust. Cờ của nước Anh là sự tập hợp của lá cờ 3 nước: England, Ireland và Scotland, trên cờ mỗi nước lần lượt là dấu “cross” của Thánh George, Thánh Andrew và Thánh Patrick.

Image

Vậy bạn có tin niềm tin chính là quyền lực?

Niềm tin là quyền lực. Nhưng không phải là niềm tin được tiêm vào đầu từ những ngày còn nhỏ. Sức mạnh chỉ được tiếp từ niềm tin vào những kết luận do chính ta rút ra. Thật ra sau này tôi biết được rằng không phải tay trộm nào cũng là người xấu, có những gã ngược lại rất đẹp trai. Tôi cũng hiểu được lí do vì sao đa phần chúng ta thích đọc Doraemon hơn SGK. Vì Fujiko Fujo chỉ vẽ và kể chuyện rồi đi ăn sushi, để mặc ta tự do đưa ra kết luận sau những trang truyện ấy. Còn NXB Giáo dục lại viết ra kết luận của họ, sau đó đi ăn phở, rồi quay trở lại kiểm tra miệng chúng ta xem trong đó có chữ không. Thỉnh thoảng chán kiểm tra miệng, họ chuyển sang kiểm tra tay, trong khoảng 15 tới 60 phút.

Mấy ngày nay cư-dân-mạng-cứ-gọi-là-xôn-xao về giới-trẻ-Việt. Hết nào là người Nhật viết tâm thư lại tới người Mỹ làm tâm clip phê phán người-Việt-còn-trẻ. Thật ra tôi thấy mình chẳng hơn gì mẫu người được nhắc đến trong những bài viết, bài nói ấy. Những điều các bạn ấy nói, tôi biết chứ, chỉ là, tôi đang phải đấu tranh vật lộn với suy nghĩ, với lí trí và ước mơ của chính mình một chút thôi. C’mon, thông cảm chút đi nào, đâu phải ai mới chuyển sang xài smartphone cũng được 100 điểm Flappy bird?!

Image

Nếu bạn là người trẻ, xin đừng mất niềm tin vào chính mình. Nếu bạn tự nhận mình đã hết trẻ, xin đừng mất niềm tin vào chúng tôi. Ngay cả khi phần đông giới trẻ không còn được tuyệt vời như thế hệ trước đã từng, cũng xin đừng đối xử với chúng tôi như vậy. Nếu nghĩ theo khía cạnh tích cực lòi đi được [xin lỗi nhé, tôi không hay nói như vậy đâu :P] thì tỉ lệ ăn trộm liên tục tăng vẫn còn cho ta thấy được là lượng người đi làm vẫn nhiều chán so với số người đi ăn trộm. Nếu tất cả đều làm kẻ cắp thì bọn kẻ cắp biết ăn cắp của ai? Hãy tin, dù là phải bịa ra một lí do củ chuối như vậy để thuyết phục mình tin. Giới trẻ Việt chưa tàn được đâu, “wait and see”!

Cuối cùng, gửi bạn đường link cùng hai câu trích, trong một bài hát mà phần lời hay gấp 7 giật trên cấp 8 lần phần nhạc, dù phần nhạc vốn dĩ đã rất hay.

“I believe my heart

It believes in you

It’s telling me that what I see

Is completely true”

http://mp3.zing.vn/bai-hat/I-Believe-My-Heart-Duncan-James-Keedie/ZWZDC980.html

Advertisements

[Book review] 100 ý tưởng viết quảng cáo tuyệt hay – Andy Maslen

Image

Mình gọi quyển này là Gần 100 ý tưởng viết quảng cáo hay. Thứ nhất là vì số ý tưởng trong này chưa đến 100, có những ý tưởng được lặp đi lặp lại nhiều lần, ví dụ như quan điểm của tác giả về việc bài viết dài có hiệu quả hơn bài viết ngắn, hay cách đặt tựa đề cho bài giới thiệu sản phẩm. Thứ hai là [theo cảm nhận của mình] thì những ý tưởng đó không tới mức “tuyệt hay” như tác giả quảng cáo.

Tuy 100 ý tưởng viết quảng cáo hay không chia theo chương hay chủ điểm lớn, nhưng những luận điểm quan trong vẫn được nhắc đi nhắc lại nhiều lần ở mỗi bài nên sau khi đọc xong, dù hơi ngắt quãng, người đọc vẫn có thể rút ra được những ý tưởng quan trọng.

1. Khi viết bài giới thiệu, nên tập trung vào lợi ích của khách hàng tiềm năng hơn là khoa trương về tính năng của sản phẩm, tốt nhất là nên kết hợp cả hai, vì mục tiêu cuối cùng của bài viết là để bán được hàng. Ví dụ: thay vì viết “dầu ăn này được làm từ thực vật, không chứa hàm lượng cholesterol” thì viết “dầu ăn tự thực vật giúp giảm thiểu nguy cơ các bệnh về tim” sẽ có tác dụng hơn.

2. Đối với copywriting, để tránh thư chào hàng của bạn không được ngó ngàng tới, hãy nghĩ tới cái gì sẽ khiến khách hàng không đọc tiếp, hơn là cái gì sẽ khiến họ đọc tiếp. Do đó, lo lắng khi viết bài cũng là một động lực khiến bạn tìm ra câu trả lời cho những câu hỏi trên.

3. Nên viết một bài dài, không phải là viết dài dòng. Andy Maslen nói: “Trong email, không có chỗ cho ‘sự mua hàng’, hãy nói đơn giản là ‘mua’”.

4. Công thức AIDCA: Attention – Interest – Desire – Conviction Action

5. Giai đoạn quan trọng nhất trong việc viết bài không phải là viết lách. Đó là giai đoạn tìm hiểu sản phẩm. Bạn phải quen thuộc với sản phẩm và tìm ra lí do tại sao bất cứ ai cũng nên bỏ tiền ra để mua sản phẩm đó. Tất nhiên, lí do đó nên là lợi ích của khách hàng. Đối với mỗi sản phẩm lại nên tìm ra một điểm độc nhất nào đó để kích thích khách hàng hành động – mua hàng [yếu tố Action trong công thức AIDCA].

6. Khi bạn không có thời gian để lập kế hoạch, hãy cứ lập kế hoạch.

7. Bước cuối cùng, hãy cố gắng để càng ít người có quyền quyết định cuối cùng nhất càng tốt, tốt nhất là một người. Bạn không thể nào viết 1 bài hoàn hảo, “hay không tì vết”. Một nhà văn cũng không thể tạo ra một bài tập làm văn đạt điểm 10 trong mọi bài kiểm tra. Hãy tưởng tượng cảnh bạn làm ngày làm đêm cho một dự án, và tới ngày nộp bài, có tới 10 có quyền đọc và có quyền yêu cầu bạn sửa lại bài cho hợp ý của họ…

Nói tóm lại, càng ngày mình càng có cảm giác copywriting không phải là một ngành nghề sáng tạo. Mình rất thích quan điểm của một chị bookie, chị ấy nói rằng “sáng tạo thì không có giới hạn”. Copywriting thì khác, có những ranh giới mà ở trong đó thì an toàn, lệch khỏi nó thì nguy. Có những nguyên tắc bắt buộc [hoặc tốt hơn nên] tuân theo, để thu hút được khách hàng và bán được hàng. Sáng tạo là tạo ra cái mới, còn copywriting là làm mới cái đã có [nhưng đã cũ].

Nhưng không phải là không có điểm chung giữa copywriting và sáng tạo. Mình nghĩ cả hai khái niệm này đều có “many things to do with ideas”. Mà mình thì thích làm việc với ý tưởng và dùng ngôn ngữ để phát triển những ý tưởng đó. Vì vậy, dưới góc nhìn tham khảo, mình cho rằng 100 ý tưởng viết quảng cáo hay là quyển sách đáng đọc.

Dậy thì tuổi 20

13,14 tuổi, bạn có những dấu hiệu dậy thì “mùa đầu tiên”. Trước tiên, xin chúc mừng vì bạn đã vượt qua giai đoạn đó, “safe and sound”. Còn bây giờ, nếu bạn đang trải qua những năm tháng của tuổi 20, và bạn cảm thấy cuộc sống của mình cứ mù mờ vô định, chào mừng bạn đến với “mùa thứ hai” – Dậy thì tuổi 20.

Theo Wiki thì “dậy thì” là quá trình thay đổi thể chất từ cơ thể một đứa trẻ trở thành cơ thể người lớn. Nhưng quên chúng đi, trong bài viết này, hãy nói về những điều mà chúng ta đang trải qua và chứng kiến mỗi ngày. Một ngày nọ, bạn lên facebook và thấy bạn bè cập nhật toàn status than thở rằng thì là cuộc sống sao không như là mơ. Ngày tiếp theo, bạn lại thấy những status tương tự từ những người bạn khác. Rồi một ngày nào đó, người viết những câu đó chuyển thành bạn. Đó chính là cách mà những người trẻ 20 chúng ta đang trưởng thành. Vậy mùa dậy thì thứ hai này có gì khác so với mùa thứ nhất?

Mùa thứ nhất, cơ thể bạn có sự chuyển biến rõ nét về mặt sinh lí. Nhiều điều mới xuất hiện thêm trên cơ thể của bạn. Bạn có thể thấy thú vị hoặc không, nhưng những thay đổi đó là hữu hình, bạn nhìn thấy chúng. Mùa thứ hai, những thay đổi mới lại xuất hiện nhưng bạn không thể nhìn thấy nữa. Bởi vì đơn giản, chúng diễn ra trong đầu bạn, chúng không phụ thuộc vào nhịp điệu sinh học của bạn nữa mà bị tác động bởi thế giới bên ngoài. Đó là sự đấu tranh về mặt tâm lí. Những va vấp trong cuộc sống dạy bạn rằng bạn không bằng một đứa trẻ mẫu giáo, vì chúng phân biệt được hai màu đen – trắng, còn bạn thì không.

Mùa thứ nhất, bạn là người chịu tác động của sự thay đổi, nhưng ba mẹ bạn mới là người lo lắng. Cả xã hội đồng hành cùng bạn. Nơi này là toạ đàm “Sát cánh cùng con vượt qua tuổi dậy thì”, chỗ kia là buổi phát hành sách “Gửi tuổi dậy thì”. Cứ rộn ràng cả lên. Mùa thứ hai, những thay đổi lại đến. Lần này, là facebook đồng hành cùng bạn để rồi hỏi bạn đúng một câu “What’s on your mind” mọi lúc mọi nơi, bất kể khi bạn buồn hay vui. Ít nhất hãy tự an ủi mình rằng có khoảng vài triệu người 20 tuổi đang cùng bạn trải qua giai đoạn này.

Mùa thứ nhất, bạn biết đó là mùa đầu tiên. Có thể câu trên là hơi thừa nhưng sự thật là cái gì đầu tiên sẽ nhận được rất nhiều ưu ái. Chẳng hạn, bạn tham gia một cuộc thi âm nhạc và chẳng may bốc thăm trúng thứ tự trình diễn số 1. Hôm đó bạn hát bể hết cả đĩa. Ban giám khảo sẽ nhận xét thế này: “Hôm nay em hát không tốt lắm, nhưng vì em hát đầu tiên nên em hát vậy là tốt rồi”. Ví dụ tiếp, tới giờ kiểm tra miệng [ví dụ thế], bạn xung phung lên bảng đầu tiên. Câu hỏi gồm 7 phần và bạn trả lời đúng hết chỉ thiếu 3 phần. Cô giáo cho bạn 10 điểm [trong đó có 4 điểm cộng cho tinh thần xung phong]. Cả lớp thấy thế ào ào đòi lên bảng tiếp theo, nhưng tin tớ đi, chúng nó cao nhất chỉ được 9 thôi. Chẳng ai tắm hai lần trên một dòng sông mà. Nói dông dài vậy, thực chất ý tưởng chỉ gói gọn: lần dậy thì đầu tiên, bạn có quyền phạm sai lầm, được bỏ qua, và rút kinh nghiệm. Mùa thứ hai, nếu bạn phạm sai lầm, chịu hậu quả đi rồi úp mặt vào tường kiểm điểm sau.

Nói vậy để thấy Dậy thì tuổi 20 là đáng sợ. Nhưng dù nó có đáng sợ, nó vẫn là một phần trong suy nghĩ bạn, trong con người bạn. Hãy nghĩ thế này, Dậy thì tuổi 20 là cái kim trong bọc lâu ngày lòi ra. Bạn có quyền để nó nửa kín nửa lòi như vậy, hoặc rút nó đi luôn, hoặc bạn sẽ tận dụng nó để may cho mình một cái áo mới. Thường thì cái áo này sẽ thể hiện phần lớn con người bạn ở tương lai, nên nếu bạn khéo léo may được một cái áo đẹp, bạn sẽ tự tin hơn rất nhiều để bước ra ngoài và tận hưởng cuộc sống…

… trước khi bước vào Dậy thì mùa thứ ba, hay còn được biết tới với cái tên mĩ miều – Khủng hoảng tuổi 30. Về mùa dậy thì này, xin được hẹn trò chuyện cùng bạn sau 10 năm nữa.

Trứng – Vịt – và những Câu chuyện

Rốt cuộc thì trứng có trước hay vịt có trước?

—–

Image 

Cố gắng đi tìm câu trả lời cho câu hỏi này cũng giống như việc nhất định phải rành mạch xem câu chuyện có trước hay nhân vật có trước vậy. Thật ra mỗi tác giả có một cách viết riêng, thậm chí một tác giả cũng có thể lúc này lúc kia. Đôi khi họ có câu chuyện và xây dựng nhân vật của mình xoay quanh câu chuyện đó, đôi khi họ vì quá yêu một nhân vật nào đó nên có nhân vật rồi mới đi tìm câu chuyện. Độc giả cũng tuỳ tâm trạng và cảm hứng của mình mà lựa chọn những tác phẩm phù hợp. Tất cả tạo nên một thế giới nhỏ nhưng đa dạng khiến ai cũng phải hạnh phúc khi ngụp lặn trong đó.

Một trong những điều mình đặc biệt quan tâm khi đọc tiểu thuyết là cá tính của nhân vật. Sherlock Holmes cứ việc xuất sắc phá án, nhưng người ta sẽ không cuồng nhiệt với nhân vật này đến vậy đâu nếu không phải vì cái cá tính biệt dị của ông. Thám tử nào có thể nhốt mình trong phòng cả tuần lễ để mày mò pha chế một thứ thuốc mới, sau đó tiêm thử cho chú chó của mình khiến nó hấp hối không dưới chục lần? Vị bác sĩ nào luôn đồng hành cùng 1 thám tử trong những vụ án và viết về chúng như một cách ghi lại chiến công cho tay bạn thân? Mỗi câu hỏi trên chỉ dẫn tới một đáp án. Đó là lí do tại sao Sherlock Holmes mãi mãi là của Conan Doyle, tất cả những tác phẩm cảm hứng sau này dù là tác giả nào viết cũng phải thuộc lòng một nguyên tắc: trung thành với tính cách nhân vật. Đây không phải là chuyện một cô ca sĩ album trước hát rock album sau hò vọng cổ. Đây là chuyện nguyên tắc, dù nó bất thành văn.

Mỗi khi “vớ được” tiểu thuyết nào mà cá tính nhân vật được thể hiện đậm nét mình hạnh phúc kinh khủng. Mình thậm chí khóc vì cảm giác hạnh phúc đó, mình thề, vì mình đã như vậy. Đôi khi điều đó khiến mình thấy bối rối, vì những câu chuyện đó đều rất vui vẻ, nếu có buồn thì cũng là nỗi buồn dễ chịu thôi. Chẳng hạn như Totto-chan. Mình yêu cô bé đó vô cùng. Chỉ nghĩ đến thôi là muốn ôm nó trong lòng, thơm lấy thơm để rồi 2 đứa sẽ ngồi nói nhảm cả ngày, mình thậm chí sẽ bắt chước thầy Kobayashi ngồi nghe nó kể chuyện 4 tiếng liền nếu nó thích vậy. Nhưng có lẽ nó sẽ vùng ra khỏi lòng mình mà chạy nhảy khám phá đủ thứ thôi, vì đó vốn là một cô bé hiếu động mà. Đọc Totto-chan thì mình khóc nhiều lắm, chẳng hạn như vụ ở trường học cũ, cô bé ra ngoài cửa sổ ngửa cô lên rồi luôn miệng “Ê, đang làm gì đấy?”, “Này, đang làm cái gì đấy?”, “ĐANG-LÀM-CÁI-GÌ-ĐẤY?” với một ai đó, rồi cô giáo tá hoả vì hoá ra nãy giờ Totto đang hỏi chuyện con chim. Hay khi cô bé làm rớt cái túi đựng tiền xuống hố xí [vì có sở thích “đi” xong là phải cúi xuống dòm dòm], bởi vì cái túi đó rất có ý nghĩa nên cô bé đã chạy ra hố phân, xin cái xẻng rồi bới tung nó lên hòng tìm lại, từng múc từng múc một, một cô bé 6 tuổi đã đối xử với đồ người khác tặng cho mình như vậy đó. Nếu mình là người tặng cô bé cái túi thì mình sẽ ôm chầm lấy nó mà cảm ơn mất. Nói về Totto-chan thì mình có thể nói cả ngày, thề!

Cũng dạng nhỏ nhắn lí lắc tốt tính yêu động vật thông minh mặc dù thỉnh thoảng hơi ngố nhưng rất giàu tình cảm như Totto, cô bé Juli cũng để lại nhiều ấn tượng. Cô bé thích Bryce, cậu bạn hàng xóm điên cuồng luôn chỉ vì cậu ta có đôi mắt đẹp nhất mà cô từng thấy. Rồi 6 năm sau, khi hiểu về con người cậu ta và rằng cậu ta ngoài đôi mắt đẹp thì chỉ là một kẻ hèn nhát, nhu nhược thì cô bé đã dàn dụa nước mắt mà nói với mẹ rằng: “…cậu ta không phải là người mà con muốn thích. Con chỉ cần thời gian để quên hết những năm tháng đã trót thích cậu ta thôi”.

Cùng ở lứa tuổi của Totto và Juli nhưng Batot lại là một nhân vật trái ngược hoàn toàn. Về thân phận, trong khi Totto và Juli có một gia đình hoàn toàn tuyệt vời với một người cha mạnh mẽ và đáng tin cậy, một người mẹ ấm áp và chu toàn thì Batot lại bị cha mình bán cho 1 ổ mại dâm. Cô bé vì vậy cũng trở nên khôn ranh và người lớn trước tuổi. Cô buộc phải trưởng thành vì cô không có cơ hội được làm con nít. Batot dụ một gã thích cô lấy cho thứ cô bé cần bằng ánh mắt lả lơi, xong việc thì trả công cho hắn bằng một nụ hôn mà chính cô bé 9 tuổi đã miêu tả thế này: “Tôi đưa lưỡi tìm kiếm cái lưỡi của anh, nhưng nó rụt lại như một con chó co rúm sợ bị đánh. Khi anh bắt đầu rụt rè chạm lưỡi vào lưỡi tôi, tôi xô anh ra bằng cả 2 tay […] Tôi không biết tại sao mình cư xử đáng hổ thẹn như thế, nhưng tôi đã có cái chuốt bút chì, và tôi không bao giờ nhìn đến Bandu một lần nào nữa”

Trước đây thỉnh thoảng mình cũng đọc những mẩu chuyện teen kiểu gà bông gà hoa trên mạng. Mình cũng bị hấp dẫn bởi cách viết mượt mà này. Nhưng khi mình không còn thỉnh thoảng nữa mà tìm đọc những câu chuyện đó nhiều hơn thì cho tới giờ là gần 4 năm rồi mình không đọc thể loại này nữa. Không thể nào có một câu chuyện hay khi mà cá tính của ai cũng nhàn nhạt. Mặc dù biết rằng viết được một câu chuyện [dù là nhàn nhạt] thật sự rất khó, và bản thân mình thì chưa bao giờ dám bước chân vào lĩnh vực này, nhưng thật sự là giữa việc đọc 10 câu chuyện và việc đọc 1 câu chuyện với 10 kiểu sắp xếp từ ngữ khác nhau có một khoảng cách vô cùng lớn mà, đúng không?

Mình đã nói rất nhiều về việc xây dựng câu chuyện xoay quanh nhân vật, không có nghĩa là cách viết kiểu tập trung kể những câu chuyện và lấp đầy chúng bằng các nhân vật là không ấn tượng. Chẳng hạn như mình rất thích đọc Nguyễn Ngọc Tư. Chị có rất nhiều nhân vật không tên, vì điều mà chị thật sự muốn kể chỉ là những câu chuyện. Những gì xảy ra trong câu chuyện đó có thể xảy ra ở bất cứ đâu xung quanh ta, những người trải qua câu chuyện đó thậm chí có thể là chính ta. Vậy nên Nguyễn Ngọc Tư vẫn có sức ám ảnh nhất định, dù mình chịu thôi nếu ai đó bắt mình kể tên một nhân vật gắn liền với tác giả này.

Bên kia đường có đứa dở hơi – Wendelin Van Draanen

“Cậu có thích nó không?” – Bryce

—–

Image

Thật ra cũng không biết có phải sau khi đọc quyển này thì mình cũng trở nên dở hơi không nữa. Vì mình đã khóc nức nở, nức nở nhé, khi đọc 2 chương cuối truyện, đoạn Bryce cầm tay Juli kéo xệch ra giữa phòng rồi đòi hôn cô bé nhưng bị “cự tuyệt” và bấn loạn tới nỗi làm đủ trò điên loạn tiếp theo. Đây là một quyển truyện teen, được nhấn mạnh bằng dòng chữ “Tiểu thuyết hài lãng mạn dành cho tuổi teen”. Mình, kẻ-mà-chẳng-ai-biết-là-ai-hết, bằng một cách nào đó, đã khóc bằng tất cả sự xúc động của một người đọc sách khi đọc câu chuyện hài này.

Và khi trong người bắt đầu dấy lên một sự nghi ngờ nhẹ, rằng có phải mình bị dở hơi, thì mình nhận ra là không phải.

Trước tiên phải nói thẳng là mình không thích người biên tập quyển sách này. Tại sao lại phải thêm dòng chữ “dành cho tuổi teen”? Tại sao lại phải lặp lại cụm từ ấy tới 2 lần? Thế chả khác gì hắt gáo nước vào mặt mình bảo ai người lớn thì đi ra ngoài. Nhưng cái đó không quan trọng mấy. Cái chính là mình không thích Bryce – 1 trong 2 nhân vật chính của truyện. Và cậu ta chính là lí do khiến mình khóc.

Juli thích Bryce – Mình thích Juli – Bryce không thích Juli – Mình không thích Bryce

Hãy nói về Julianna, cô bé dở hơi và đáng yêu, hay dở hơi theo 1 cách rất đáng yêu. Nó-giống-Tottochan-kinh-khủng! Trước hết là về tình yêu với cây cối và những con gà. Tất nhiên là cả 2 đều yêu nhiều con vật khác, nhưng hãy cứ nói về những con gà. Trong 1 dịp hội chợ đi chung với ba mẹ, Totto-chan đã nằng nặc đòi để được mua về vài chú gà con. Ba mẹ cô bé biết người bán gà đã làm cách nào đó cho mấy chú gà trông rất khoẻ mạnh, nhưng chỉ mang về nuôi khoảng 5 ngày thôi là chúng sẽ lăn ra chết nên nhất định không đồng ý. “Con cầu xin ba mẹ, hãy cho con nuôi chúng đi, con hứa từ giờ con sẽ không đòi hỏi bất cứ điều gì nữa” – Tottochan đã gập người lại (kiểu chào 90o của người Nhật ý) và khẩn thiết cầu xin như vậy. Và cô bé được đem gà về nuôi. Và chúng chết. Và cô bé khóc. Totto là cô bé 6 tuổi gan lì không mảy may khóc khi bị bạn ăn hiếp, khi rớt xuống hố phân, hay thậm chí khi bị chó ngoạm mất nửa tai. Vậy mà cô bé đã khóc! So sánh với Juli, lần đầu tiên độc giả thấy cô khóc cũng là khi cây tiêu huyền thân thiết của cô bị đốn trụi. Mặc dù đã leo lên tận đỉnh của tán cây để nhân viên không dám cưa đổ nó, nhưng đó chỉ là nỗ lực đơn phương, rốt cuộc cô bé vẫn phải trải qua nỗi đau mất đi 1 người bạn. Juli đã khóc sưng mắt suốt 1 tuần liền. Ai bảo Juli và Totto chan là những con bé dở hơi? Chúng chỉ quá giàu tình cảm thôi. Và đó là điều mà người lớn không bao giờ học được.

Quay lại với Bryce. Trái ngược với Juli, Bryce là cậu bé bề ngoài thì đĩnh đạc nhưng thật ra tính cách rất trẻ con. Cậu bé không nông cạn, nhưng quá nhu nhược. Và đừng nói rằng bản chất con người là có thể thay đổi, không thể đâu. Hãy xem phản ứng của Bryce khi bị Juli kết tội chế giễu người chú bị thiểu năng của cô bé, câu đầu tiên B nói là: “Đó là lỗi của Garrett”. Thường thì khi gặp chuyện, hành vi bật lại đầu tiên của 1 người sẽ tố cáo bản chất của người đó. Juli đủ tinh tế để nhận ra điều này, thế nên sau hôm đó, Juli đã đối xử với Bryce với 1 thái độ rất bình thường. Và Bryce cũng đủ tinh tế để hiểu rằng thật ra cậu thà nhìn thấy cô bé đắm đuối cậu hay ghét bỏ cậu còn hơn là tỏ ra bình thường như vậy. Vì điều đó có nghĩa là cậu không còn tí ti quan trọng nào với cô nữa.

Khi Juli không còn muốn thích cậu nữa (mặc dù vẫn thích), Bryce quay trở lại thích Juli. Mình đã không có thiện cảm với Bryce ngay từ những chương đầu, nhưng hành động ghen tuông rồi lôi Juli ra giữa phòng rồi đòi hôn cô bé thì quả thật quá giới hạn của sự chấp nhận. Chưa kể việc phóng như bay về nhà chỉ để gõ ầm ầm cửa nhà cô bé đòi gặp, rồi lại chạy về nhà gọi điện sang inh ỏi, được 1 tiếng sau thì thậm chí trèo lên cả hàng rào để dòm qua cửa phòng ngủ người ta. Để làm gì? Tất cả chỉ để thanh minh, hay để hỏi tại sao cô bé không chịu hôn cậu ta, hay ít nhất là để xác nhận rằng cô bé sẽ không nghỉ chơi cậu như cậu vẫn lo lắng? Cậu muốn ngay và luôn, vì cậu không thể đợi. Chứ không phải vì cô bé cần được gặp cậu. Bryce là như vậy.

Nếu mình là tác giả nhất định không để cho cái vẫy tay tha thứ của Juli dành cho Bryce diễn ra dễ dàng như vậy. Mình sẽ để cho ba Juli, chú Robert, kiếm được 1 công việc mới và cả nhà họ chuyển đi xa. Bryce sẽ kiếm từ đâu đó về 1 cây tiêu huyền để tặng Juli trước khi đi. Nhưng không kịp. Rồi vài năm sau họ tình cờ gặp nhau trong 1 trường đại học (chuyên ngành về chuyển động vĩnh cửu chẳng hạn, biết đâu), và lúc này, nếu Bryce vẫn còn cảm thấy muốn “leo một lèo lên đỉnh” cây tiêu huyền, hay ngụp lặn trong cái chuồng gà đầy phân tro chỉ để được ở gần Juli, cậu sẽ mời cô về thăm cây tiêu huyền mới, nay đã lớn tới ngang đầu họ.

Rõ rồi, mình không vị tha được như cô bé Juli 14 tuổi, nhưng nếu coi những gì Bryce gây ra cho cô bé là sự tổn thương, thì tổn thương dù được xây dựng cao trào tới đâu nhưng kết thúc quá viên mãn cũng sẽ đem lại cảm giác hẫng hụt cho người đọc. Điều này thật nguy hiểm, vậy nên mới dẫn tới trạng thái có kẻ khóc nức nở như 1 đứa dở hơi.

[WLDMP] Đường Hàn Mặc Tử ở đâu?

Đường ở Sài Gòn phần lớn là mang tên danh nhân lịch sử, một số mang tên sự kiện trọng đại của đất nước. Tuy nhiên, vẫn có những nhà văn, nhà thơ hay nhạc sĩ có những đóng góp to lớn cho nền nghệ thuật nước nhà có vinh dự này.

Những con đường mang tên nghệ sĩ được phần lớn được đặt tên cuối thập niên 90. Vào thời gian này, hầu như đường sá ở các quận trung tâm đều đã có tên nên chúng thường thuộc những quận ngoại thành như Tân Phú, Thủ Đức,… Đây cũng là những con đường nhỏ với chiều dài vài trăm mét và lộ giới chỉ trên dưới 20m.

Chế Lan Viên

–      Đường nằm trên địa bàn Q. Tân Phú, dài 690m, lộ giới 30m.

–      Đây là đường mới mở, quen gọi là đường thuộc tập đoàn 30-4, năm 1999 được đặt tên này.

–      Chế Lan Viên (1920-1989) tên thật là Phan Ngọc Hoan, là nhà thơ lớn của nước ta. Thơ ông được dịch ra nhiều thứ tiếng trên thế giới.

Hàn Mặc Tử

–      Thuộc Q. Tân Phú, dài 200m, lộ giới 16m

–      Hàn Mặc Tử (1912-1940) tên thật là Nguyễn Trọng Trí, là nhà thơ tiền chiến nổi tiếng.

Lưu Hữu Phước

–      Thuộc Q.8, dài 1.971m, lộ giới 20m

–      Vốn là đoạn cuối của đường Nguyễn Duy cắt ra năm 1999

–      Lưu Hữu Phước (1921-1989), tác giả của nhiều ca khúc được ái mộ: Bạch Đằng giang, Lên đàng,…

Lưu Trọng Lư

–      Thuộc Q7, dài 1.150m, lộ giới 25m

–      Đặt tên năm 2000

–      Lưu Trọng Lư (1911-1991), là nhà thơ nổi tiếng của phong trào Thơ mới

Nam Cao

–      Thuộc Q9, dài 2.075, lộ giới 25m

–      Trước là đường số 50, đặt tên trên năm 2000

–      Nam Cao là bút danh của Trần Hữu Trí (1917-1951), nhà văn nổi tiếng với tác phẩm: Chí Phèo, Trẻ con không được ăn thịt chó,…

Nguyễn Tuân

–      Thuộc Q. Gò Vấp, dài 500m, lộ giới 12m

–      Đặt tên năm 1999, trước là hẻm đường Nguyễn Văn Trỗi

–      Nguyễn Tuân (1910-1987), là nhà văn lớn của nước ta

Tagore

–      Thuộc Q.Thủ Đức, dài 120m, lộ giới 14m

–      Tagore (1861-1941), là triết gia, thi hào Ấn Độ. Ông đã có lần sang thăm Sài Gòn

Thép Mới

–      Q.Tân Bình, dài 364m, lộ giới 12m.

–      Trước là hẻm 20 đường Hoàng Hoa Thám, 1999 được đặt tên trên

–      Thép Mới là bút danh của Hà Văn Lộc (1925-1991), là nhà báo, phó tổng Biên tập báo Nhân dân

Văn Cao

–      Q. Tân Phú, dài 1.084m, lộ giới 16m

–      Vốn là đường số 2, năm 1999 được đặt tên trên

–      Văn Cao (1923-1995), là nhạc-thi-hoạ sĩ lớn, tác giả bài Quốc ca – Tiến quân ca

Văn Chung

–      Q.Tân Bình, dài 287m, lộ giới 12m

–      Vốn là đường C7

–      Văn Chung là nhạc sĩ tiền chiến nổi tiếng, nguyên GĐ Nhà hát giao hưởng VN

Vũ Trọng Phụng

–      Q.Tân Phú, dài 130m, lộ giới 8m

–      Đường hình thành sau năm 1954 khi đồng bào Thiên Chúa giáo đến lập nghiệp và được đặt tên là Tự Do 3. Năm 1999 đổi thành tên trên

–      Vũ Trọng Phụng (1911-1939), là nhà văn hiện thực phê phán, tác giả của Số đỏ

Xuân Diệu

–      Q.Tân Bình, dài 244m, lộ giới 20m

–      Vốn là hẻm 444 Hoàng Văn Thụ

–      Xuân Diệu (1916-1985), nhà thơ trữ tình nổi tiếng

Xuân Hồng

–      Q.Tân Bình, dài 407m, lộ giới 22m

–      Vốn là hẻm 74 Cách Mạng Tháng 8

–      Xuân Hồng (1928-1996), Tổng thư kí hội Nhạc sĩ TP.HCM, tác giả của: Xuân chiến khu, Mùa xuân trên TP.HCM,…

 

[Tham khảo: Sổ tay tên đường ở TP.HCM]

[WLDMP] Vài lời

WLDMP là tên của chuỗi bài viết về đường phố ở TP.HCM – When Lê Duẩn meets Pasteur – đây là “dự án” nho nhỏ tôi tự thực hiện để thoả mãn trí tò mò của mình. Sau khi viết được một số bài, tôi cảm thấy muốn chia sẻ nên đăng lên WordPress cá nhân cho những người có nhu cầu tìm hiểu. Đây không phải là công trình nghiên cứu khoa học và nó được thực hiện rất thủ công. Tuy nhiên, tôi có tham khảo nguồn từ NXB Trẻ, những thông tin cũng lấy từ đây và một số báo mạng.

Image

—–

Ở TP. Hồ Chí Minh hiện nay có gần 2000 con đường đã được đặt tên. Trong số đó, có những con đường tôi và bạn có lẽ đi qua mỗi ngày, nhưng chả mảy may để ý xem nó đã ra đời như thế nào. Có gì thú vị xung quanh những con đường ấy? Câu trả lời là rất nhiều. Chẳng hạn như đường Pasteur sau năm 75 từng mang tên Nguyễn Thị Minh Khai, hay Norodom chính là tên của đường Lê Duẩn ngày nay [vì Dinh Thống Nhất – Norodom Palace nằm ngay cuối con đường này].

Có hai điều đặc biệt thú vị đằng sau những con đường của TP.HCM. Thứ nhất, trong gần 2000 con đường có tới gần 200 cái tên trùng nhau. Theo “Sổ tay tên đường ở Tp.HCM” – NXB Trẻ: “Sở dĩ có hiện tượng trên là vì trước đây có 3 đơn vị hành chính riêng rẽ, đó là Sài Gòn, Chợ Lớn và Gia Định. Các đơn vị này hoàn toàn độc lập trong việc đặt tên đường. vì vậy, sau khi thống nhất đất nước, cả ba đơn vị trên nhập một thành TP.HCM, tên đường trùng lặp rất nhiều.” Thứ hai, hầu hết mỗi con đường đều từng có rất nhiều tên, trong đó có 1 cái tên nước ngoài do trải qua giai đoạn Pháp thuộc. Ngày nay chỉ còn vài tên trong số đó vẫn giữ lại tên nước ngoài này, còn phần lớn đã được đổi thành tên Việt.

Với 60,000đ, bạn có thể sở hữu quyển Sổ tay tên đường ở TP.HCM với đầy đủ thông tin về những con đường bạn đã, đang và sẽ đi đến. Đây là nguồn tham khảo chính của tôi khi viết những bài này, đồng thời với chủ ý riêng, tôi sắp xếp lại theo từng chủ đề, chẳng hạn: Những con đường lớn nhất Sài Gòn, Những con đường mang tên nước ngoài, Đường dài nhất – đường ngắn nhất,… Và vì với tôi, cái tên Sài Gòn nghe thân thuộc và để lại nhiều kỉ niệm, nên tôi sẽ dùng nó để gọi TP.HCM từ đây cho tới những bài viết sau. Hi vọng có thể cùng các bạn chia sẻ một vài điều hay ho về thành phố đáng yêu này.

Image

09.2013

Tôi đã yêu Hà Kin như thế

Image

Đây này, đây là lí do tại sao mình rất thích Hà Kin. KIN = Kind + Intelligent + Naughty. Một cô gái với 3 tính cách như vậy  sẽ quyến rũ biết bao, ít nhất là trong mắt mình.

Có thể nhiều người hơi nghi ngại về chữ “naughty”, nhưng rõ ràng là chẳng ai có thể chạm tới sự hoàn hảo. Picasso naughty bởi vì ông vẫn quan hệ với nhiều cô gái ngay cả khi đã có vợ và con, thậm chí khi bị 1 cô sinh viên trẻ chủ động chia tay trước, Picasso đã nuôi mộng trả thù tới gần 10 bằng cách “dụ” cho cô này chia tay chồng để lấy ông, rồi bí mật làm đám cưới với 1 cô gái khác ngay sau khi cô ta làm xong thủ tục li hôn. Thủ tướng Anh cũng naughty, từ Tony Blair tới David Cameron, ai cũng phải chịu tai tiếng vì vài vụ bê bối tình cảm. Ai cũng có 1 sự “naughty”, không nặng thì nhẹ. Trong trường hợp đó, người tự nhận mình “naughty” sẽ đáng yêu hơn người luôn cố tỏ ra thanh lịch. Vì vậy mà mình thấy Hà Kin rất đáng yêu. Tất nhiên cô ấy có hư hỏng, nhưng sẽ chỉ trong 1 chừng mực nhất định thôi, vì cô ấy vẫn “kind”.

Image

Image

Một người vừa ngoan ngoãn vừa nổi loạn, vừa tốt vừa xấu, là một người rất đa dạng. Cuộc sống của họ vì thế cũng rất đáng sống.

Mình tất nhiên không mong có 1 cuộc sống y chang như vậy, nhưng mình thấy ngưỡng mộ nó. Mỗi người có một cuộc đời và tốt hơn là ai nấy tự cầm bút viết nên câu chuyện đời mình. Tuy nhiên, hãy bị tác động. Bị ảnh hưởng bởi một ai đó/1cái gì đó không phải là chuyện xấu, nếu sự tác động đó là động lực để bản thân sống hơn, không phải là sống tốt hơn [không nên theo đuổi sự hoàn hảo], mà là sống hơn, sống – là cả kind, và naughty.

Cứ khi nào gặp khó khăn về tài chính, mình lại có suy nghĩ xấu xa thế này: “Mình muốn kiếm được nhiều tiền, muốn có rất nhiều tiền”. Nhưng khi bắt gặp những bức ảnh tràn đầy sức sống của Hà Kin, của Khểnh, của Huyền Chip, mình lại cảm thấy thật may mắn vì đã và đang sở hữu tài sản lớn nhất của đời người: tuổi trẻ.

Cảm ơn đời vì mỗi sáng mai thức dậy, tôi lại sống ngày đầu tiên trong phần còn lại của cuộc đời mình. Rất mới mẻ. Rất đáng sống. Cảm ơn.

Image

Image

[Book review] Nếu tôi biết được khi còn 20

What I wish I knew when I was 20 – by Tina Seelig

Image

Là một quyển sách nên đọc nếu như bạn cần được nhắc nhở rằng bạn đã bắt đầu già rồi. Và nếu không muốn sau này phải than thở câu “Nếu tôi biết được khi còn 20” thì tốt hơn là nên bỏ quyển sách sang 1 bên [tất nhiên là sau khi đã đọc xong] và bắt tay vào làm việc đi.

Thật ra những ý tưởng trong quyển sách này, cũng như trong rất nhiều quyển sách dạng life-coaching khác, không mới – chúng chỉ được phát triển từ những nền tảng đã có sẵn. Nhưng kì lạ thay là mỗi quyển vẫn có lượng độc giả của riêng mình và vẫn có sức hấp dẫn theo một cách nhất định. Thật ra thì cũng không khó hiểu mấy, điện ảnh Mỹ cũng chỉ có khoảng 9 mô-típ kịch bản chính, nhưng mỗi năm vẫn sản xuất ra hàng chục phim hay. Điều đó phụ thuộc rất nhiều vào công tác biên kịch, mà đổi với quyển sách này thì chính là việc tác giả sắp xếp các ý tưởng theo hướng diễn giải hay quy nạp tuỳ từng phần.

Tina Seelig không phải là người quá xuất sắc, bằng chứng là những ví dụ trong sách không lấy từ con người cô mà từ bài học được chia sẻ từ những người cô biết. Thậm chí Tina còn thẳng thắn công khai rất nhiều điểm yếu của bản thân: lãng phí 2 năm đầu ĐH, lãng phí 1 năm đi xa để tìm lại chính mình, lãng phí nhân tài trong 1 kì tuyển dụng,… Từ mỗi sai lầm đó, Tina đều rút ra bài học, chẳng hạn như nếu bạn đã lỡ lãng phí 2 năm đầu rồi thì cũng chả biết làm đến thế nào mới lấy lại được 2 năm đó, nên tốt nhất là quên đi và cố gắng gấp đôi ở 2 năm sau cũng như cả quãng thời gian còn lại nữa.

“Nếu bạn ra ngoài và thử làm nhiều việc, bạn sẽ có nhiều khả năng thành công hơn là những người chỉ ngồi đó chờ đợi điện thoại reo”

Tất nhiên Tina cũng cảnh báo trước rằng lăn xả hơn, một khi đồng nghĩa với việc xác suất thành công tăng thì song song với nó cũng là việc tỉ lệ thất bại cũng tăng. Bài học về chấp nhận thất bại là bài học muôn đời, nó có thể được nhắc đi nhắc lại trong hàng chục quyển sách mà không bị chán, bởi đơn giản thời nào con người cũng sẽ gặp thất bại, không trong tình huống này thì trong tình huống khác. Những ai muốn bỏ cuộc thì đọc vì cần 1 lời động viên, còn ai mạnh mẽ đứng lên thì đọc vì họ thấy mình trong đó – họ muốn được tán dương. Vậy thì Tina làm điều mà họ muốn bằng cách khẳng định “nếu bạn thực sự gặp rủi ro và thất bại, hãy nhớ rằng bản thân bạn không phải là thất bại. Thất bại chỉ là thứ bên ngoài”

Tuy nhiên, điểm mới trong “Nếu tôi biết được khi còn 20” (mà mình rất thích) đó là nó không “cổ suý” cho những nỗ lực điên cuồng. Chẳng hạn như nếu bạn liên tục đầu tư vào 1 lĩnh vực trong vòng 10 năm mà không thu lại được 1 đồng lợi nhuận nào thì bạn nên nghĩ tới việc từ bỏ. Từ bỏ không hề xấu. Tất nhiên nếu bạn cứ cố và cố nữa, biết đâu bạn sẽ thành công ở năm thứ 20, nhưng đó là cái giá quá đắt, và người kinh doanh thì nên học cách chi tiêu ít nhưng vẫn tạo được performace cao. Mình thì nghĩ không chỉ trong kinh doanh mà bất cứ lĩnh vực nào cũng vậy, kể cả trong nghệ thuật thì tính toán 1 chút cũng chả có gì là sai. Đâu phải ngẫu nhiên mà nền giáo dục nào cũng xếp Toán là môn học chính trong suốt 12 năm phổ thông. Huống hồ Tina lại là người Mỹ, và người Mỹ học Toán thì thực tế vô cùng. Áp dụng điều này vô hiện tại của lứa tuổi 20, nếu bạn đam mê một lĩnh vực gì đó nhưng không có năng khiếu ở lĩnh vực đó, hãy dũng cảm từ bỏ – Tina đã nói vậy. “Việc cố gắng xây dựng sự nghiệp quanh những niềm đam mê như vậy thường gây ra nhiều thất vọng. Thay vào đó bạn hãy nghĩ về chúng như những sở thích tuyệt vời”. Mình tất nhiên cảm thấy ý tưởng này rất hay, vì nó thực tế, và với tư cách là 1 người đang áp dụng quan điểm này, mình cảm thấy may mắn vì đã nhận ra điều đó. Thật ra có những đam mê đơn giản chỉ là những cơn sóng thần, nó ập đến nhanh và mạnh mẽ, cuốn người ta vào vòng xoáy của nó, nhưng nó cũng sẽ qua nhanh thôi, những thứ còn lại trên mặt đất mới là những thứ nuôi ta sống.

“Nếu tôi biết được khi còn 20” là 1 quyển sách có nội dung tốt, nhưng không quá đặc biệt. Mình vẫn cảm giác muốn 1 cái gì đó hơn như vậy, là cảm giác không phải như đang nghe 1 bài thuyết giảng mà là sự gần gũi và trẻ trung, như thỏ thẻ tâm tình hay đại loại. Vậy đấy, mình muốn học Toán trong giờ Văn nghệ, có phải hơi quá đáng không?

Image

Mình đã tìm thấy điều ấy trong quyển này này 😦