If that’s the only thing I can do

“I am participating in the Writing Contest: How Writing Has Positively Influenced My Life. Hosted by Positive Writer.” – You can see more at http://positivewriter.com/writing-contest-how-writing-has-positively-influenced-my-life/

"What would you choose if you were allowed to keep only one thing by your side?"

“What would you choose if you were allowed to keep only one thing by your side?”

I am  never  aware that writing has been playing such a big role in my life until this morning, when I watch a TV talkshow and the MC raised a topic question: “What would you choose if you were allowed to keep only one thing by your side?”

“A pen and a notebook” – I answered right away in my mind. Ok ok, if she insists on one thing only, then let me buy a notebook with a pen attached.

It’s impossible to remember my loving writing in my student time. I was a literature hater, to tell the truth, even though I took it as one of the three subjects in my entrance exam to university. When I attended university, my major had nothing to do with literature, which gave me a “phew” because I thought I could get rid of that nightmare then. But to my surprise, things changed – I turned out to love writing, and I have to say thanks to this change because of the following reasons.

Firstly, writing healed me up. University life is far different from high school life – people keep saying about this, but I never imagined it would be that shocking. At 18, the first time I’ve felt scared of people and shut myself from the society. I started to direct my thoughts towards the inner space and sometimes wrote them down as a way of relaxing. When I wrote more, I also read more. From Dalai Lama to Pham Lu An, from marandangels to brainyquotes; each book, each article or even each sentence was like water in the story of the cracked bucket* – water cleaned the dust though people didn’t see it working. When I read something beautiful, I felt motivated to write about it, and these writings inspired somebody else forwards. They gave me good comments, and we shared good things together. That repeated every day without my realizing that I was getting engaged back with the society. Again, to my surprise, things changed. Writing should strongly be regarded as a therapy for its healing competence.

I take writing as an important part of my life also because it raises my performance. Today more and more jobs require good writing skill in their description, even jobs with little relation to literature. Many of my friends are afraid of that because they have no interest in writing. I just say “You miss the best part of your life, dude”. Now that writing is not about trying to choose the “right thing” to talk about a book for high score in return, I have a feeling that I’m freeing my mind through words and willing to write anytime. A marketing plan for the upcoming prom happens to jump out right at midnight – I wake up and write it down. A breath-taking scene appears in front of me but there’s no digital device to capture it – I sit down and draw a picture of it, by the stream of words flowing from my mind. Sometimes even an idea pops up while I’m doing stuff in the restroom – just simply take out a pen to do what I’m supposed to do. Can’t say how I love my life since I love writing.

Modern-day writing has changed its definition. It goes beyond the idea of a notebook and a pen since most writings today are typed with a laptop. However, its nature always stays the same – to write is to fly in a sky full of words. Turning back to the question raised in the TV show, when I say I want to keep a notebook and a pen, I mean I wish to write if that’s the only thing I can do.

—–

* Read more about the cracked bucket story at http://yannyblessing.blogspot.com/2009/11/cracked-bucket.html

How I missed spectacular moments in life [1]

I bought a DSLR 2 years ago. At that time, I thought I could use the camera to capture breath-taking moments in life. You know, time flees, memory fades, and one day, all left are photos *kind of*

Then what I learned from that 2 years is that, I can never be quick enough to capture whatever I happen to see. I may be busy driving, or the scenes may be already over when I manage to set up the camera, blah blah.

In the end, I’ve come to conclusion now that I will not rely on DSLR or cellphone or any digital devices any more. I’d better use my own brain to take charge.

#1

Two kids were wandering on the vender when I was waiting for my Mom buying some food. They were around 5. And they had a job, which is selling lottery tickets.

At the time I looked at them, it seemed that they were having a break, cause they didn’t asked me (or any one else) to buy anything. They didn’t even notice us people. All in their world then was the story they were talking about. The girl was telling some jokes and her younger brother poked her as a reply. Then he said something in return and the girl busrt out laughing.

The girl was dressing in pink, a small pink skirt. She wore skirt even she just went out to sell lottery.

She was so happy.

The boy was wearing a white snapback. He wore it back to front. Even he just went out to sell lottery.

He was so happy.

They went out selling lottery together.

They were so happy. And just so cute!

2014, December

Viva la Finance

Thật ra sau gần 3 năm đắm-mình-trong-môi-trường tài chính thì mình nhận ra đây quả là một lĩnh vực rất thú vị. [Nghĩ kĩ lại thì chuyên ngành của mình cũng chỉ liên quan tí ti, nhưng thôi kệ cứ cho là có họ hàng xa vậy]

Có điều thế này, mặc dù mình vẫn thấy tài chính là thú vị, song nếu có thể giữ khoảng cách với nó lớn chừng nào mình thở phào chừng ấy. Nó quá-thú-vị đến mức bí ẩn ấy. Bạn là XY, bạn có bấn loạn toàn thân khi nhắc đến Maria Ozawa không? Nhưng bạn có muốn cưới cô ấy về làm vợ không? Đấy, vậy cho dễ hiểu!

Tài chính bí ẩn vì nó quá rộng lớn. Mình dám cá là ngay cả những chuyên gia trong ngành cũng không thể nào nắm bắt và hiểu biết về nó trọn vẹn được. Nếu không thì cuộc khủng hoảng năm 2008 có lẽ đã không diễn ra. Cuộc khủng hoảng này xuất phát từ các tập đoàn tài chính đa quốc gia,  khi mà người ta hăm hở mua đi bán lại một cục tiền, rồi nhào nặn xào nấu nó thành các hình thái tài chính mới, rồi lại mua lại bán, rộn ràng hết lên. Cho đến một ngày một chú chim nhỏ nói với họ [a little bird told them :v] rằng á là, cái cục tiền kia á, thiệt ra á, nó là nợ xấu á. Boom, chuyện gì đến cũng phải đến.

Nghệ thuật cũng rộng lớn, thậm chí còn rộng lớn hơn cái rộng lớn của tài chính. Nhưng nghệ thuật không bí ẩn. Nghệ thuật đáng yêu hơn. Tất nhiên đó chỉ là cảm nhận của mình, một loại cảm nhận không thể giải thích. Một chuyên viên tài chính khi mệt mỏi có thể tìm nghe album piano của Yann Tiersen. Nhưng liệu có pianist nào khi stressed lại đi ra mấy sàn chứng khoán ngồi thư giãn không?

Khoa học cũng rộng lớn, có lẽ ngang ngửa cái rộng lớn của nghệ thuật. Khoa học cũng bí ẩn, nhưng bù lại khoa học hiền, như một chú chim sâu chăm chỉ tìm mồi về cho con vậy. Sự hiền lành của khoa học khiến ta thấy yên tâm. Ít ra trong lúc đợi ra Iphone 6, người ta vẫn có thể xài Iphone 5 trong thoải mái, không phải lo lắng bất cứ điều gì. Tài chính thì khác, tài chính dữ như quỷ, bằng chứng thuyết phục nhất là môn nào liên quan tới tài chính đề cũng khó như quỷ, điểm thi thấp hơn quỷ.

Nhưng điểm thú vị của tài chính nằm ở chỗ, mọi chủ thể nằm trong nó đều có liên quan tới nhau theo một cách rất riêng, ở đây có thể hiểu là rất hỗn loạn. Bạn có thể tập tành sáng tác bài hát, đem đi tỏ tình và rồi một thời gian sau, khi xấp bài hát đó vô tình được phát hiện bởi một nhà… bán ve chai, sẽ có giao dịch được thực hiện giữa hai bên và bạn biết số phận những tờ giấy đó sẽ đi về đâu. Những tờ giấy hình chữ nhật có in số và vài hình ảnh như chùa Một Cột hay Hạ Long Bay lại khác. Bạn cầm chúng đem tới ngân hàng giao dịch mà không biết chúng sẽ được bán vào tay ai. Thậm chí bạn cũng không có quyền bán chúng nữa, những gì bạn có thể làm là bán-quyền-sở-hữu những tờ giấy có in số và hình. Theo giáo trình môn Triết 2 thì tiền vốn chỉ có giá trị, không có giá trị sử dụng. Nhưng nếu ta có quyền sở hữu thứ không có giá trị sử dụng ấy, ta sẽ mua được những thứ có giá trị sử dụng. Chẳng hạn, bạn dùng tiền mua một ngôi nhà rồi đi ăn trộm ít xăng về đốt ngôi nhà, sẽ chẳng sao cả [trừ phi bị bắt quả tang ở đoạn ăn trộm xăng]. Nhưng nếu bạn ôm cục tiền đó ra trước đồn công an rồi đi mua xăng về đốt thì, ờ hờ hờ… Ôi quá phức tạp so với sức của mình rồi, mình không phải fan Karl Marx đâu 😦 Còn nhớ hồi năm nhất mình đã phải bán một số quyền sở hữu cái thứ không có giá trị sử dụng ấy cho trường để được thi lại môn này, haizz.

Thật là rắc rối. Mà mình có cảm giác mấy gã làm tài chính cố tình bày ra cái trò rắc rối này để làm hoang mang lòng mấy đứa như mình ý. Có mỗi cái vụ thiếu tiền thôi mà nào là phát hành trái phiếu, cổ phiếu, lệnh phiếu, hối phiếu blah blah. Rồi mấy công ty tư nhân, muốn phát hành chứng khoán thì phát đi, tại sao phải thông qua ngân hàng, để rồi ngân hàng lại phải bỏ tiền ra làm tùm lum thủ tục điều tra về họ, sau đó bắt họ trả tiền này phí kia thì mới chịu bảo lãnh? Chưa đề cập tới đồng tiền ảo Bitcoin và hàng loạt luồng ý kiến trái chiều nhau về mức độ an toàn của nó.

Nói một hồi, có phải có cảm giác mục đích tốt đẹp ban đầu là khen tài chính thú vị đã bị “vấy bẩn” rồi không? Hehe, mục đích chính thì vẫn là mục đích chính. Mình vẫn muốn nói một câu: tài chính rất rất thú vị. Thành thực mà nói, những người đã và đang làm nên ngành tài chính đa dạng ngày nay thật đáng ngưỡng mộ. Xét theo khía cạnh nào đó, họ chính là những nhà khoa học, ngày ngày nghiên cứu những phương pháp mới, hình thức mới để đồng tiền lưu thông hiệu quả hơn. Họ cũng có thể được coi như những nghệ sĩ, sáng tạo không ngừng để đem lại niềm vui cho mọi người [có tiền là có niềm vui].

Cuối cùng, hi vọng lấy công chuộc tội, mình bỏ ra chút thời gian cho bài viết về tài chính đầu tiên trên blog này [the very very first one], tài chính sẽ vì vậy mà đối xử tốt với mình hơn một chút. Tài chính muôn năm!

I believe my heart

Bạn có nghĩ giống tôi, rằng đôi khi người đời thật mâu thuẫn? Họ phê phán ta khi ta mê tín, rồi lại căn dặn rằng ở hiền thì gặp lành, làm điều tốt sẽ được Trời phù hộ. Họ phê phán ta khi ta hùa theo đám đông, rồi lại bắt ta phải ăn ở có đạo đức, dù đạo đức là không gì ngoài một nhóm quy tắc được chấp nhận bởi đám-đông. Họ phê phán ta khi ta rập khuôn kém sáng tạo, rồi trói ta lại bằng [ít nhất] 12 năm phổ thông với những bài kiểm tra có ba-rem điểm sít sao tới từng 0 phẩy hai nhăm. Rồi khi ta cố tình làm khác đi so với ba-rem ấy [như tôi vừa làm với “0 phẩy hai nhăm”], họ không cho ta lên lớp. Thế qu*i nào?

Mới đây tôi đọc một bài viết về 7 lí do tại sao bạn mãi tầm thường và kém cỏi. Tôi tự hỏi, tại sao tôi luôn cho rằng bác sĩ là người tốt và tên trộm là người xấu, mặc dù suốt thời thơ ấu của tôi, “bác sĩ” là cụm từ duy nhất đáng sợ hơn “đi học”. Vì tôi được dạy để tin vào điều đó. Tôi không biết tôi được dạy điều đó vào lớp mấy, nhưng tôi dám chắc chắn rằng ở “thời” của tôi, tất cả thầy cô đều không ngừng nói “Các em hãy gắng học để sau này trở thành bác sĩ, kĩ sư”, không một ai, không một ai khuyến khích chúng tôi học “để sau này trở thành kẻ trộm”.

 

Bạn nghĩ tới điều gì khi tôi nói về “con gà” và “chữ o”? Chờ chút nhé, liệu đó có phải là hình ảnh về một chú gà trống đứng trên ụ rơm gáy ò ó o cùng hình ảnh về một phụ nữ trẻ [hoặc già] cầm cây thước gỗ chỉ lên chú gà đó và nói “Nào các em, đọc theo cô. O tròn như quả trứng gà” ??! Thật ra, ở độ tuổi 5,6, những khái niệm mà chúng ta có thể lĩnh hội được là rất ít. Một ngày nào đó, bạn chở bạn gái mình đi ngang cầu Bình Triệu vào lúc 5h chiều, dưới cảnh mặt trời hồng rực đang dần lặn trốn đi sau mặt nước, có thể cô ấy sẽ thốt lên: “Ôi hoàng hôn đẹp quá ôi mặt trời huy hoàng quá”. Nhưng nếu người ngồi sau lưng bạn là cô em gái 5 tuổi vừa được bạn đón về sau khi kết thúc lớp luyện thi vào lớp 1, tình huống dễ xảy ra là “A! Chữ o! o tròn như quả trứng gà”. À, có vẻ hơi lan man. Thật ra đại ý là khi những khái niệm ta biết được vẫn còn ít thì những khái niệm đầu tiên gần như sẽ đóng đinh vào đầu như một loại tín ngưỡng vậy.

Newton

Newton

Tháng 4

Tháng 4

Nào, giữa tôi và Newton, bạn chọn ai? Thôi được rồi, dù sao thì Newton cũng không thể vui hơn và tôi cũng không thể thảm bại hơn nên xin bạn hãy giữ câu trả lời tàn nhẫn ấy cho riêng mình. Thật ra tôi chỉ định bắt đầu đoạn văn bằng một câu hỏi cho ra vẻ thu hút thôi. Newton cho rằng thế giới này vận hành dựa trên lực hút Trái đất. Còn tôi cho rằng thế giới này vận hành dựa trên niềm tin. Tất nhiên hai câu trên chỉ giống nhau về cấu trúc ngữ pháp, về nghĩa, cơ bản là không thể so sánh. “Niềm tin” thuộc về một phạm trù khác, phạm trù đó chỉ tồn tại khi bạn TIN. Giáo hội La Mã tin rằng Trái đất đứng yên để Mặt trời quay xung quanh nó và họ treo cổ Galileo Galilei vì ông ta không chịu tin điều đó. Ngày nay chúng ta tin rằng chính Trái đất mới quay quanh Mặt trời và chúng ta nói về niềm tin xưa kia của giáo  hội La Mã kèm một nụ cười bí-ẩn. Cô bé Batuk [Cuốn sổ màu xanh] nói rằng, trong một trận bóng đá, không phải cầu thủ hay trọng tài là người có quyền lực, chính trái bóng mới là quyền lực. Thử hỏi nếu không có trái bóng, 22 cầu thủ và 3 trọng tài mặc quần đùi đóng bộ đứng giữa sân để mà làm gì? Trong cuộc sống, có lẽ thật ra cũng không có gì là đáng sợ, chính niềm tin về chúng mới khiến chúng ta sợ hãi. Bạn đã xem Tedx How to deal with stress của Kelly McGonigal chứ? 43% số người chết vì stress thật ra chết vì niềm tin rằng stress là có hại.

Niềm tin chính là quyền lực.

Quay trở lại vấn đề ở đầu bài, bạn có tin ở hiền gặp lành, bạn có tin làm điều tốt sẽ được Trời phù hộ?

Trên bất cứ đồng tiền nào của Mỹ cũng có in câu nói nổi tiếng – In God we trust. Cờ của nước Anh là sự tập hợp của lá cờ 3 nước: England, Ireland và Scotland, trên cờ mỗi nước lần lượt là dấu “cross” của Thánh George, Thánh Andrew và Thánh Patrick.

Image

Vậy bạn có tin niềm tin chính là quyền lực?

Niềm tin là quyền lực. Nhưng không phải là niềm tin được tiêm vào đầu từ những ngày còn nhỏ. Sức mạnh chỉ được tiếp từ niềm tin vào những kết luận do chính ta rút ra. Thật ra sau này tôi biết được rằng không phải tay trộm nào cũng là người xấu, có những gã ngược lại rất đẹp trai. Tôi cũng hiểu được lí do vì sao đa phần chúng ta thích đọc Doraemon hơn SGK. Vì Fujiko Fujo chỉ vẽ và kể chuyện rồi đi ăn sushi, để mặc ta tự do đưa ra kết luận sau những trang truyện ấy. Còn NXB Giáo dục lại viết ra kết luận của họ, sau đó đi ăn phở, rồi quay trở lại kiểm tra miệng chúng ta xem trong đó có chữ không. Thỉnh thoảng chán kiểm tra miệng, họ chuyển sang kiểm tra tay, trong khoảng 15 tới 60 phút.

Mấy ngày nay cư-dân-mạng-cứ-gọi-là-xôn-xao về giới-trẻ-Việt. Hết nào là người Nhật viết tâm thư lại tới người Mỹ làm tâm clip phê phán người-Việt-còn-trẻ. Thật ra tôi thấy mình chẳng hơn gì mẫu người được nhắc đến trong những bài viết, bài nói ấy. Những điều các bạn ấy nói, tôi biết chứ, chỉ là, tôi đang phải đấu tranh vật lộn với suy nghĩ, với lí trí và ước mơ của chính mình một chút thôi. C’mon, thông cảm chút đi nào, đâu phải ai mới chuyển sang xài smartphone cũng được 100 điểm Flappy bird?!

Image

Nếu bạn là người trẻ, xin đừng mất niềm tin vào chính mình. Nếu bạn tự nhận mình đã hết trẻ, xin đừng mất niềm tin vào chúng tôi. Ngay cả khi phần đông giới trẻ không còn được tuyệt vời như thế hệ trước đã từng, cũng xin đừng đối xử với chúng tôi như vậy. Nếu nghĩ theo khía cạnh tích cực lòi đi được [xin lỗi nhé, tôi không hay nói như vậy đâu :P] thì tỉ lệ ăn trộm liên tục tăng vẫn còn cho ta thấy được là lượng người đi làm vẫn nhiều chán so với số người đi ăn trộm. Nếu tất cả đều làm kẻ cắp thì bọn kẻ cắp biết ăn cắp của ai? Hãy tin, dù là phải bịa ra một lí do củ chuối như vậy để thuyết phục mình tin. Giới trẻ Việt chưa tàn được đâu, “wait and see”!

Cuối cùng, gửi bạn đường link cùng hai câu trích, trong một bài hát mà phần lời hay gấp 7 giật trên cấp 8 lần phần nhạc, dù phần nhạc vốn dĩ đã rất hay.

“I believe my heart

It believes in you

It’s telling me that what I see

Is completely true”

http://mp3.zing.vn/bai-hat/I-Believe-My-Heart-Duncan-James-Keedie/ZWZDC980.html

Dậy thì tuổi 20

13,14 tuổi, bạn có những dấu hiệu dậy thì “mùa đầu tiên”. Trước tiên, xin chúc mừng vì bạn đã vượt qua giai đoạn đó, “safe and sound”. Còn bây giờ, nếu bạn đang trải qua những năm tháng của tuổi 20, và bạn cảm thấy cuộc sống của mình cứ mù mờ vô định, chào mừng bạn đến với “mùa thứ hai” – Dậy thì tuổi 20.

Theo Wiki thì “dậy thì” là quá trình thay đổi thể chất từ cơ thể một đứa trẻ trở thành cơ thể người lớn. Nhưng quên chúng đi, trong bài viết này, hãy nói về những điều mà chúng ta đang trải qua và chứng kiến mỗi ngày. Một ngày nọ, bạn lên facebook và thấy bạn bè cập nhật toàn status than thở rằng thì là cuộc sống sao không như là mơ. Ngày tiếp theo, bạn lại thấy những status tương tự từ những người bạn khác. Rồi một ngày nào đó, người viết những câu đó chuyển thành bạn. Đó chính là cách mà những người trẻ 20 chúng ta đang trưởng thành. Vậy mùa dậy thì thứ hai này có gì khác so với mùa thứ nhất?

Mùa thứ nhất, cơ thể bạn có sự chuyển biến rõ nét về mặt sinh lí. Nhiều điều mới xuất hiện thêm trên cơ thể của bạn. Bạn có thể thấy thú vị hoặc không, nhưng những thay đổi đó là hữu hình, bạn nhìn thấy chúng. Mùa thứ hai, những thay đổi mới lại xuất hiện nhưng bạn không thể nhìn thấy nữa. Bởi vì đơn giản, chúng diễn ra trong đầu bạn, chúng không phụ thuộc vào nhịp điệu sinh học của bạn nữa mà bị tác động bởi thế giới bên ngoài. Đó là sự đấu tranh về mặt tâm lí. Những va vấp trong cuộc sống dạy bạn rằng bạn không bằng một đứa trẻ mẫu giáo, vì chúng phân biệt được hai màu đen – trắng, còn bạn thì không.

Mùa thứ nhất, bạn là người chịu tác động của sự thay đổi, nhưng ba mẹ bạn mới là người lo lắng. Cả xã hội đồng hành cùng bạn. Nơi này là toạ đàm “Sát cánh cùng con vượt qua tuổi dậy thì”, chỗ kia là buổi phát hành sách “Gửi tuổi dậy thì”. Cứ rộn ràng cả lên. Mùa thứ hai, những thay đổi lại đến. Lần này, là facebook đồng hành cùng bạn để rồi hỏi bạn đúng một câu “What’s on your mind” mọi lúc mọi nơi, bất kể khi bạn buồn hay vui. Ít nhất hãy tự an ủi mình rằng có khoảng vài triệu người 20 tuổi đang cùng bạn trải qua giai đoạn này.

Mùa thứ nhất, bạn biết đó là mùa đầu tiên. Có thể câu trên là hơi thừa nhưng sự thật là cái gì đầu tiên sẽ nhận được rất nhiều ưu ái. Chẳng hạn, bạn tham gia một cuộc thi âm nhạc và chẳng may bốc thăm trúng thứ tự trình diễn số 1. Hôm đó bạn hát bể hết cả đĩa. Ban giám khảo sẽ nhận xét thế này: “Hôm nay em hát không tốt lắm, nhưng vì em hát đầu tiên nên em hát vậy là tốt rồi”. Ví dụ tiếp, tới giờ kiểm tra miệng [ví dụ thế], bạn xung phung lên bảng đầu tiên. Câu hỏi gồm 7 phần và bạn trả lời đúng hết chỉ thiếu 3 phần. Cô giáo cho bạn 10 điểm [trong đó có 4 điểm cộng cho tinh thần xung phong]. Cả lớp thấy thế ào ào đòi lên bảng tiếp theo, nhưng tin tớ đi, chúng nó cao nhất chỉ được 9 thôi. Chẳng ai tắm hai lần trên một dòng sông mà. Nói dông dài vậy, thực chất ý tưởng chỉ gói gọn: lần dậy thì đầu tiên, bạn có quyền phạm sai lầm, được bỏ qua, và rút kinh nghiệm. Mùa thứ hai, nếu bạn phạm sai lầm, chịu hậu quả đi rồi úp mặt vào tường kiểm điểm sau.

Nói vậy để thấy Dậy thì tuổi 20 là đáng sợ. Nhưng dù nó có đáng sợ, nó vẫn là một phần trong suy nghĩ bạn, trong con người bạn. Hãy nghĩ thế này, Dậy thì tuổi 20 là cái kim trong bọc lâu ngày lòi ra. Bạn có quyền để nó nửa kín nửa lòi như vậy, hoặc rút nó đi luôn, hoặc bạn sẽ tận dụng nó để may cho mình một cái áo mới. Thường thì cái áo này sẽ thể hiện phần lớn con người bạn ở tương lai, nên nếu bạn khéo léo may được một cái áo đẹp, bạn sẽ tự tin hơn rất nhiều để bước ra ngoài và tận hưởng cuộc sống…

… trước khi bước vào Dậy thì mùa thứ ba, hay còn được biết tới với cái tên mĩ miều – Khủng hoảng tuổi 30. Về mùa dậy thì này, xin được hẹn trò chuyện cùng bạn sau 10 năm nữa.